bác hồ trong trái tim tôi bác hồ trong trái tim tôi
ĐI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

 

“Sông Lam bao nhánh bao nguồn

Nặng tình xứ Nghệ từ muôn vạn đời”

Trên mảnh đất đong đầy nắng gió, dòng sông Lam tự bao đời nay vẫn miệt mài chảy, chở nặng phù sa, bồi đắp nên những mạch nguồn. Lịch sử của vùng đất ấy còn được viết nên bởi bao mồ hôi, xương máu của lớp lớp cha ông đã cống hiến, chiến đấu và hy sinh để giữ lại những nụ cười, bờ tre, gốc lúa...Mảnh đất nghĩa tình này là nơi sinh ra và lớn lên của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.

Sinh ra trên mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống cách mạng, cha tôi đã sớm đi theo ánh sáng chân lý của Đảng khi vừa tròn 19 tuổi. Lớn lên trong gia đình bần nông, cái nghèo, đói đeo đẳng cha tôi suốt quảng đời ấu thơ. Khi vừa kết hôn được 2 tháng, cha lên đường nhập ngũ. Niềm vui xen lẫn nỗi bâng khuâng, nhưng rồi trong khí thế sôi động cả nước lúc bấy giờ, chẳng còn ai kịp nghĩ cho riêng mình.

Ngày tiễn cha đi, mẹ tôi không khóc, chỉ im lặng nhìn cha thật lâu với đôi mắt buồn. Mãi đến khi cha lên xe, mẹ vội vàng dấu vào tay cha cái kẹp tóc, cùng lời dặn dò “Gắng giữ gìn sức khỏe”. Hòa bình lập lại, cha trở về cùng đoàn quân chiến thắng, niềm vui, hạnh phúc vỡ òa, cha mẹ đoàn tụ sau hơn 20 năm chờ đợi.

Trở về sau những năm tháng cống hiến xương máu nơi chiến trường ác liệt, dù cuộc sống ban đầu sau hòa bình thiếu thốn, khó khăn trăm bề, cha tôi vẫn không ngừng nêu cao lý tưởng, bản lĩnh “Bộ đội Cụ Hồ”, không lùi bước trước khó khăn, gian khổ. Dù mang trong người vết thương do chiến tranh để lại, cha tôi vẫn hăng say lao động, vừa làm tốt công tác giảng dạy chính trị cho đội ngũ y bác sỹ quân đội, vừa tăng gia sản xuất để cải thiện cuộc sống. Ngày ấy, khi vừa nhận nhiệm vụ mới, cha tôi được cấp cho một căn nhà phố, 4 tầng khang trang trên một con đường lớn. Thế nhưng, cha tôi lại từ chối, chỉ xin được cấp một căn nhà nhỏ, gần nơi làm việc. Với cha, chỉ cần được sống, được hưởng hạnh phúc trọn vẹn có cơm no, áo ấm là đủ, không mơ ước cao sang, không tham vọng danh lợi, địa vị. Bởi chỉ có trải qua những ngày tháng cơ cực trong kháng chiến, giữa những trận càn quét của địch mới thấu hiểu giá trị to lớn của độc lập, hòa bình. Cha tôi dạy chúng tôi phải sống khiêm tốn, giản dị, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, biết trân trọng những thành quả do chính lao động của mình có được. Với tôi, cha vừa là người thầy, người bạn tuyệt vời nhất. Có cha bên cạnh, tôi luôn vững tin, giàu nghị lực để bước tiếp con đường mà cha đã đi.

Tốt nghiệp Đại học, tôi về công tác tại Thanh tra thành phố khi vừa tròn 21 tuổi. Những ngày đầu, thu nhập của 01 công chức Nhà nước quá ít ỏi, áp lực công việc rất lớn. Tuy nhiên, noi gương Cha tôi vẫn kiên nhẫn vượt qua mọi trở ngại, làm tốt công việc của mình, đồng thời làm thêm nhiều công việc khác để có thể sống được bằng thu nhập chính đáng.

Câu chuyện xảy ra với tôi vào một ngày giữa năm 2002, tôi đã nhận được tin xấu: cha tôi mang chứng bệnh nan y, thời gian sống không quá 2 năm. Nỗi đau của người con sắp mất cha, xen lẫn sự lo âu về cuộc sống gia đình, sự đối diện trước những khó khăn, cám dỗ của cuộc sống.

Bất kể nơi nào cái tốt tồn tại thì ở đó mầm móng cái xấu luôn rình rập. Cuộc đấu tranh giữa cái xấu và cái tốt, giữa tích cực và tiêu cực vô cùng gian nan, chúng đã và đang hiện hữu trong mỗi chúng ta. Ranh giới tốt, xấu chỉ cách nhau một sợi chỉ nhỏ. Đó là cuộc đấu tranh không khoan nhượng để tự khẳng định những giá trị của chính mình trước những đau khổ và thách thức nghiệt ngã, song chỗ đứng sâu nhất trong tâm hồn và chuẩn mực vững chắc nhất bao giờ cũng là những giá trị và chuẩn mực đạo đức. Là sự lựa chọn giữa lý tưởng tốt đẹp hay là những hành vi sai trái trong quá trình thực thi công vụ vì cuộc sống mưu sinh. Nó làm tôi trăn trở, day dứt và tưởng chừng có lúc tôi gục ngã. Nhưng rồi chính niềm tin mãnh liệt, sự nhắc nhở, động viên của cha và gia đình chính là điểm tựa vững chắc giúp tôi đứng vững, vượt qua khó khăn để luôn giữ mình dù trong bất cứ hoàn cảnh nào

Cha tôi đã dũng cảm, chống chọi với bệnh tật hơn 10 năm với tinh thần lạc quan và niềm tin mãnh liệt. Cha vẫn tham gia sinh hoạt Chi bộ thường xuyên, góp ý, hiến kế cùng Chi bộ những giải pháp hiệu quả. Những ngày tháng cuối cuộc đời, trên giường bệnh, cha mong muốn về nhà để được gần đồng đội, người thân. Ngày cha tôi mất, biết bao đồng đội đến đưa tiễn, đã ca ngợi sự mẫu mực của cha - một con người sống trọn cuộc đời vì dân, vì nước.

Vì nhân dân, vì mục tiêu, lý tưởng cách mạng, cha thật sự xứng đáng là một tấm gương mẫu mực, tiêu biểu cho bản chất và truyền thống tốt đẹp của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng; một hình mẫu tiêu biểu của “Bộ đội Cụ Hồ” với đầy đủ ý nghĩa và giá trị tốt đẹp của danh hiệu cao quý đó

Không biết tự khi nào, trong trái tim tôi, hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc luôn hiện hữu với vẻ đẹp giản dị, trong sáng và gần gũi  Có lẽ là từ những lời ru của mẹ “Tháp Mười đẹp nhất bông sen, Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”, hay những lời ca, câu thơ về Bác trong mỗi trang sách giờ học Tiếng Việt. Là những câu chuyện kể về Bác thật giản dị nhưng sâu sắc biết bao. Là niềm mơ ước của cha tôi dẫu chỉ là sự nuối tiếc khi chưa một lần được gặp Bác. Và trên tất cả là sự kính trọng và biết ơn vô hạn của hàng triệu đồng bào dân tộc Việt Nam đối với Người. Là một người con xứ Nghệ, tôi luôn tự hào trong mình mang dòng máu quê hương của Bác. Dẫu không có cơ hội để được “Bàn tay con nắm tay Cha/ Bàn tay Bác ấm vào da, vào lòng”. Nhưng vẫn mong sao được một lần ngắm Người trong giấc ngủ bình yên.

Tiếp nối truyền thống gia đình, tiếp nối lý tưởng cách mạng mà gia đình và cha tôi đã đi, tôi luôn tự hào và ý thức trách nhiệm của bản thân trong việc giữ gìn, phát huy giá trị truyền thống tốt đẹp. Bởi chính những giá trị truyền thống tốt đẹp ấy là nền tảng vững chắc giúp tôi trưởng thành. Bản thân tôi không ngừng học tập, rèn luyện theo tư tưởng, tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tấm gương, đạo đức của Người thật vĩ đại nhưng cũng thật giản dị, gần gũi biết bao, ai cũng có thể học tập và làm theo. Tuy nhiên, học tập và áp dụng như thế nào để phù hợp với bản thân và đem lại hiệu quả thiết thực?

Với tôi, học theo Bác là học suốt đời, học từ những việc làm nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày để trở thành thói quen của mình. Là ý thức chấp hành Luật giao thông, không vượt đèn đỏ, không lấn tuyến hay chạy xe trên vỉa hè mặc cho nhịp sống cứ hối hả, bận rộn. Hay việc tham gia hội họp đúng giờ, không sử dụng internet, đọc sách báo trong quá trình diễn ra hội họp. Là những giọt máu hồng tình nguyện đang chảy trong tôi để cứu được ai đó qua cơn nguy kịch. Đôi khi là ánh mắt bao dung, động viên, chân thành với những đồng nghiệp, đồng chí phạm phải khuyết điểm, sai lầm. Chỉ cần với quyển sổ tay nhỏ, tôi đã trang bị cho mình cả một hành trang sống thật đẹp, thật ý nghĩa. Quyển sổ tay như một người bạn thân thiết, mỗi trang viết ghi chép cẩn thận những việc tôi đã làm tốt và những việc tôi làm chưa tốt. Từ đó tôi rút ra những bài học cho bản thân qua những lời dạy sâu sắc của Bác. Sau mỗi sai lầm, khuyết điểm, tôi thẳn thắn nhận lỗi với chính mình và tập thể, từ đó đề ra những biện pháp khắc phục, sửa chữa. Gần 17 năm gắn bó với ngành Thanh tra thành phố, biết bao thăng trầm, thay đổi nhưng trong tôi luôn ý thức trách nhiệm của một người đảng viên, công chức ngành Thanh tra và luôn khắc sâu những lời Bác dạy đối với Ngành.

Với công tác thanh tra, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Cán bộ thanh tra như cái gương cho người ta soi mặt, gương mờ thì không soi được”. Để làm gương cho người ta soi thì cán bộ thanh tra phải thật sự có tài năng và tấm gương đạo đức cách mạng trong sáng. 

          Từ những hiện tượng tiêu cực đang diễn ra trong xã hội như chạy chức, chạy quyền, tham nhũng rồi đến lối sống lãng phí, xa hoa của một số quan chức bên cạnh cuộc sống khổ cực, thiếu thốn của những người lao động chân chính, thì những ngón đòn chống phá của các thế lực thù địch trong và ngoài nước ngày càng trở nên nguy hiểm. Họ gieo rắc sự bất bình, gây ra những bất ổn, dần xói mòn niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, vào một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Ngành thanh tra là một lĩnh vực nhạy cảm, thường xuyên tiếp xúc với những cám dỗ về vật chất. Do đó bản thân tôi không ngừng học tập, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ để có năng lực, bản lĩnh vững vàng trước đối tượng thanh tra. Tôi luôn nghiêm khắc với chính mình và không quên nhắc nhở mình trong môi trường đầy thử thách.

Để việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là nhiệm vụ quan trọng và thường xuyên tại Chi bộ Pháp chế nơi tôi đang sinh hoạt. Thời gian tới, Chi bộ cần tập trung rà soát và kiến nghị Đảng ủy Thanh tra Thành phố bổ sung chuẩn mực đạo đức theo chủ đề hằng năm vào chuẩn mực đạo đức mà đơn vị đã xây dựng. Bên cạnh đó, hàng tháng, trong các buổi sinh hoạt Chi bộ, mỗi đảng viên đăng ký một hành động, việc làm cụ thể trong tháng tới, đến buổi sinh hoạt chi bộ định kỳ tiếp theo, tập thể Chi bộ cùng nhận xét, đánh giá mức độ hoàn thành công việc đã đăng ký của đảng viên trong tháng trước. Có như vậy, mỗi đảng viên tự soi rọi lại bản thân trong việc rèn luyện tác phong, đạo đức, cách mạng, khắc phục, sửa chữa những khuyết điểm của mình từ đó ngày càng hoàn thiện, xứng đáng là cán bộ thanh tra vừa hồng, vừa chuyên.

Thiết nghĩ, những hạn chế thì không thể khắc phục trong một sớm một chiều, nhưng chỉ cần mỗi cán bộ, đảng viên nêu cao quyết tâm thì việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh sẽ đi vào cuộc sống một cách hiệu quả hơn, trở thành nhu cầu văn hóa, việc làm thường xuyên của các cá nhân, tổ chức. 

Dù Bác đã đi xa mãi mãi nhưng những lời dạy chân tình, đầy yêu thương của Bác vẫn còn đọng lại trong tâm hồn và suy nghĩ của mỗi chúng ta. Tháng 5 lại về trong niềm xúc động dâng trào của hàng triệu đồng bào, thành kính tưởng nhớ công ơn to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với dân tộc ta. Tôi nguyện thực hiện theo lời dạy và di chúc thiêng liêng của Bác, làm một “mùa xuân nho nhỏ” góp phần vào “mùa xuân lớn” của đất nước, quê hương.

         

Nguyễn Thị Lựu

 

          Đảng bộ cơ sở Thanh tra Thành phố

 

CÁC TIN BÀI KHÁC:

Xem tin theo ngày

Ngày